Thơ: Trương Minh Khôi

Bình minh vừa hé, chim ca hót
Giữa bầu trời cao vót vầng mây
Bướm ôm vạn thọ ngất ngây
mẹ đun bếp lửa, mây bay phủ nhà
Giọt nắng trưa, hoa buồn cúi mặt
Với giỏ rau ai nhặt chưa đầy
Gió đưa hương mạ ngất ngây
nhờ nông phu mới có ngày ấm no
Ai cũng nhớ, cũng yêu, cũng quý
Quý An Bằng thâm thúy tình người
Mỗi khi đánh cá biển khơi
gặp cơn gió bão mọi người đều lo
Áo dẫu rách, tinh thần nào rách
Cơm dù thiếu, dạ sạch sáng ngần
Dù là kiếp sống phù vân
Lòng không dối trá ở trần có chi
Nơi xứ lạ tình người thâm thúy
Giúp đỡ nhau từng tí làm ăn
lo con ăn học đạt thành
Áo rách thì vá, cái danh chẳng cần
An Bằng quả thật thủy chung
Ở trong, ngoài nước một lòng như nhau.

Trương Minh Khôi